Home / Tâm sự / 10 ɴăm làm mẹ đơɴ thâɴ, cô gái khôɴg ɴgờ ɴhà trai đi ô tô dẫɴ 16 ɴgười tới xiɴ lỗi ɴhận cháu: Mọi chuyệɴ đâu phải dễ dàɴg ɴhư vậy

10 ɴăm làm mẹ đơɴ thâɴ, cô gái khôɴg ɴgờ ɴhà trai đi ô tô dẫɴ 16 ɴgười tới xiɴ lỗi ɴhận cháu: Mọi chuyệɴ đâu phải dễ dàɴg ɴhư vậy

Cả 10 năm không ngó ngàng gì đến cháu nội, nay tự dưng bà lại đến đòi nhận cháu khi con trai qua đời. Tất nhiên mọi chuyện đâu phải dễ dàng như vậy.

“Làm thì làm cũng phải chừa cái hậu”, câu răn dạy mà ông bà cha mẹ hay răn dạy cho con cháu. Cuộc đời này không ai biết trước được chuyện gì, không có gì là chắc chắn, vì vậy đối đãi với nhau làm sao để mai này vẫn còn cái đức cho con cháu. Và lỡ khi sa cơ thất thế, người xung quanh còn thương, người trong nhà cùng dang tay giúp đỡ.

Nhưng gia đình sau đây thì lại không hề chừa cho mình đường lui. Con trai ăn ở với con gái người ta có bầu, cha mẹ nhà trai quay quắt thái độ không chịu nhận cháu, mắng chửi cô gái kia nặng lời. 10 năm sau con trai qua đời, cha mẹ hối hận tìm đến cô gái năm xưa để nhận cháu nội. Lúc này, tình thế đảo ngược, đàng gái chất vấn vài câu khiến nhị vị phụ huynh kia không kịp vuốt mặt đành ngậm ngùi đi về.

Câu chuyện được chính người trong cuộc kể lại như sau:

“Em làm mẹ đơn thân từ năm 21 tuổi đến giờ cũng được 10 năm rồi các chị ạ. Em có bầu khi ấy đang còn là sinh viên năm 3 đại học, lúc ý nhà trai không nhận cháu, họ bảo em ngu thì chịu, con trai họ đang còn cả tương lai xáng lạn, không thể vì em mà đánh mất tất cả được.

Bạn trai em thì nghe lời bố mẹ nên cũng bỏ rơi em, em lúc ý chỉ muốn chết đi cho rồi. Bố mẹ em biết chuyện, khóc nhiều lắm, vừa giận vừa thương con. Nhưng rồi bố mẹ em bảo, trời sinh voi ắt sinh cỏ, dù gì cũng là sinh mạng, có thì đẻ, có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo, coi như là bài học tuổi trẻ.

Bài viết được đăng tải lên mạng xã hội.

Nghe lời bố mẹ, em bảo lưu kết quả về quê sinh con, sinh xong thì em lại ra Ηà Nội học tiếp, để cháu ở nhà với ông bà. May mắn thay học xong em kiếm được việc gần nhà luôn, lương cũng đủ nuôi bố mẹ và con em.

Cuộc sống gia đình em đang rất yên bình và hạnh phúc, thì đột nhiên hôm nay có 1 chiếc ô tô lạ chở 16 người đến nhà em, em không biết là ai, ra mở cửa, thì đập vào mắt em là khuôn mặt 10 năm trước chửi em là đ., là bẫy con nhà ý. Em hoảng hốt đóng cửa lại, đúng lúc ý bố mẹ em ra, bố mẹ em vừa nhìn là cũng nhận ra ai rồi. Mẹ em vội ôm con em lên tầng, không cho nhà kia nhìn cháu, nhà kia chạy theo khóc lóc đòi nhìn cháu thì bị bố em cản lại rồi dắt tay đuổi ra khỏi nhà.

Bà đó lấy di ảnh người yêu em ra, quỳ xuống xin gia đình em tha thứ, cho cháu nhận bố, để về chịu tang bố và nối dõi tông đường. Bố em lúc ý vừa khóc vừa nói: 10 năm qua cả nhà bà ai quan tâm đến mẹ con nó không, 10 năm qua bà đến thăm nó lần nào chưa, bà biết cháu bà tên gì, nặng bao nhiêu cân, mặt mũi giống ai không? Mà hôm nay bà dám vác mặt đến đây xin nhận cháu, bà làm như là bó rau ngoài chợ thích thì bà nhận không thích thì bà quăng đi, xin mời bà về cho, không đừng trách tôi ác, cháu tôi không có bố, càng không có loại ông bà nội như bà. Nói xong bố em chốt cửa cổng đi vào nhà, mặc cho bà đó ngồi ăn vạ, khóc lóc van xin các kiểu.

Thấy vậy em cũng động lòng các chị ạ, các chị cho em lời khuyên với, em có nên cho cháu về đó chịu tang bố nó và nhận ông bà nội không ạ? Chứ giờ lòng em rối bời quá”.

Ảnh minh họa: petrotimes, daydaynews

Câu chuyện khiến người ta vô cùng bức xúc. Trong trường hợp này, cư dân mạng khuyên người phụ nữ không nên mềm lòng mà để gia đình bên ấy nhận cháu. Ηọ chỉ vì sự ích kỷ, muốn có người chịu tang con trai và nối dõi tông đường chứ có nghĩ gì cho sự tủi nhục, vất vả của chị và gia đình trong suốt 10 năm qua.

– Một cái quỳ, 1 câu xin tha thứ để bù đắp lỗi lầm dài lê thê những 10 năm. Xuất sắc.

– 10 năm rồi không 1 lời hỏi thăm. Nay bố nó chết thì lại đến nhận cháu. Nếu bố nó chưa chết thì chắc chẳng bao giờ nhà nó đến nhận cháu đâu. Nói thật với bạn, nếu phải tôi tôi sẽ không bao giờ cho nhận cháu đâu. Đến nhà tôi đuổi cổ, còn ngồi ăn vạ khóc lóc thì tôi báo công an. Bạn đừng động lòng với loại người đó, chỉ là giả tạo thôi.

– Bố mẹ bạn đã kiên quyết đến vậy rồi mà bạn còn động lòng cái gì. Lỡ lầm một lần thôi, biết đó là tệ bạc rồi thì đừng cố mà đâm đầu vào.

– Xách chổi chà quất tới tấp chứ ở đó mà nhìn. Thời gian nuôi con 1 mình cháo rau no đói có mặt nào biết tới đâu, giờ cần chi những kẻ đạo đức giả ấy chứ.

Tuy nhiên, cũng có người cho rằng chuyện gì qua thì hãy cho qua. Quan trọng nhất bây giờ là nhà trai đã có ý nhận lại cháu, nên suy xét cho họ một cơ hội:

– Mọi chuyện cũng đã qua chuyện gì nên tha thứ được thì tha thứ bỏ qua được thì bỏ qua.

– Lá rụng cũng sẽ về cội thôi,giờ mà chị không cho ông bà nội nhận cháu, thì chừng 10 năm sau này khi đã lớn bé nó cũng tự thân đi tìm ông bà nội và bố nó thôi

– Nếu như kịch bản có thật ngoài đời thì theo mình cứ cho con gặp mặt bên nội nó vì 10 năm rồi và bất hạnh đã xảy ra với họ rồi.cs là biết bao dung tha thứ.còn nhân quả cứ mặc trời định..

Ảnh minh họa, internet

Có ai sinh con, nuôi con rồi mới biết việc nuôi dưỡng một đứa đẻ thật sự không dễ dàng gì. Nhất là khi người con gái ấy phải chịu cảnh một thân một mình nuôi con khi đang độ tuổi ăn học, khi đang gánh trên vai nhiều kỳ vọng của gia đình. Mang bầu, sinh con nếu không có sự kề bên chăm sóc của chồng và gia đình chồng thì sự tủi thân, vất vả càng tăng lên gấp nhiều lần.

Ấy thế mà người phụ nữ trong câu chuyện, 10 năm kể từ ngày bị nhà trai đối xử phũ phàng, chị cùng gia đình nỗ lực chăm sóc con, thời gian đầu vất vả nhưng mọi chuyện đâu lại vào đấy, ổn thỏa cho cuộc sống của người mẹ đơn thân bên bố mẹ của mình. Thế nhưng tự dưng nay nhà trai đến đòi nhận cháu, phá vỡ đi sự hạnh phúc yên ổn bấy lâu. Những gì họ làm trong quá khứ và hành động ở thời điểm này thật sự rất đáng trách.

Khi xưa họ đối xử tàn nhẫn với cô gái, mắng chửi nặng lời rồi bảo vệ con trai họ. Bây giờ con trai không còn, họ quay lại năn nỉ đòi nhận cho bằng được cháu. Có mềm lòng đến mấy cũng không thể dại dột mà đưa con cho họ. Nếu con trai họ không mất thì dễ gì họ đến năn nỉ nhận cháu, nếu con trai họ có vợ con rồi, họ đã chẳng thèm nhớ lại mình vẫn còn đứa cháu nội suốt 10 năm bỏ bê. Làm người tệ bạc với nhau như thế, giờ có quỳ gối bao lâu, có khóc than bao nhiêu lần cũng không thể tha thứ.

Trên đời này chuyện gì qua có thể cho qua, nhưng làm người đã bạc tình bạc nghĩa với nhau như vậy, đẩy người ta vào cảnh khốn khó để rồi sau đó quay lại làm lành như chưa có chuyện gì làm sao thông cảm? Có phải họ thật sự ăn năn đâu, nhận cháu cũng vì muốn có người nối dõi tông đường nhà họ thì càng không thể đồng ý. Kẻ ích kỷ cuối cùng vẫn ích kỷ, người mềm lòng chỉ có thiệt thân.