Home / Tâm sự / Chồng không cho vợ thờ bố mẹ đẻ, tôi bảo: Mai này mẹ anh mất để ban thờ ngoài sân

Chồng không cho vợ thờ bố mẹ đẻ, tôi bảo: Mai này mẹ anh mất để ban thờ ngoài sân

Bố mẹ tôi lấy nhau 12 năm hiếm muộn, mất bao tiền của chạy chữa mới sinh ra tôi. Dù là con gái nhưng tôi được quý hơn vàng. Chả thế mà suốt từ nhỏ đến lớn, bố mẹ cưng chiều và tạo mọi điều kiện cho tôi học hành cũng như lập nghiệp.

Cuộc đời tôi suôn sẻ vì có bao bọc nhưng năm cuối đại học thì bố tôi qua đời vì tai nạn lao động ở công trình. Từ đó, nhà chỉ có 2 mẹ con. Bố mất, tôi đã tự hứa với lòng sẽ thay ông chăm lo cho mẹ thật chu đáo không để bà phải buồn vì mình.

Ảnh minh họa internet.

Ngay từ khi yêu, tôi không chọn yêu người ở xa. Tôi chỉ lấy chồng trong bán kính 30km đổ lại để có thể dễ về thăm mẹ. Chồng đáp ứng đầy đủ các yêu cầu của tôi: gần nhà, có công ăn việc làm ổn định và cũng biết cách cư xử.

Nhà chồng chỉ ở cách nhà tôi 2 chục cây số, anh là con trai cả trong gia đình có 2 anh em, dưới anh là 1 cô em gái. Bố cũng mất từ khi anh còn rất nhỏ. Nhà chỉ có mẹ nuôi 2 anh em khôn lớn.

Thương mẹ nên anh và em gái rất chí thú học hành, tự lập. Nhiều năm ra trường đi làm, anh còn tích cóp được 1 khoản tiền xây nhà cao cửa rộng cho mẹ cũng như lo cho em yên bề gia thất. Sau đó, anh mới lập nghiệp cũng như đám cưới cho riêng mình.

Gần như đồng cảnh nên vợ chồng tôi rất hiểu nhau. Ηàng ngày ở chung với mẹ chồng, bà năm nay 72 tuổi nên cũng đã già yếu và nhiều bệnh. Coi bà như mẹ đẻ nên tôi dốc lòng dốc sức chăm lo. Ngược lại, chồng tôi cũng rất quan tâm đến mẹ vợ. Dù bà ngoại còn khỏe nhưng con rể vẫn hay mua thuốc bổ gửi về hoặc cứ nửa tháng cả nhà lại kéo về nhà ngoại chơi.

Tôi nghĩ vợ chồng đã đồng lòng như vậy thì chuyện thờ cúng bố mẹ mai này cũng sẽ dễ dàng, nhưng không mọi người ạ. Mấy tháng trước, sau một lên tầng phơi quần áo, lúc đi xuống mẹ tôi không may bị ngã cầu thang. Tai nạn này làm bà mất ngay tại chỗ.

Khỏi phải nói khi nhận được tin, tôi đã bàng hoàng và đau đớn thế nào. Thế mà lo cho mẹ vợ xong, chồng tôi để xuất:

“Anh nghĩ mình nên gửi bát hương của bố mẹ vào chùa làng cho gần. Như vậy các ngày tuần hay rằm đều được nhà chùa hương khói chăm sóc. Còn tháng mình cứ về nhà thắp hương cho bà hoặc các ngày giỗ, Tết tập trung về làm tại nhà cho chu đáo ấm cúng”.

“Ý định của em là muốn mang bát hương và di ảnh của bố mẹ về nhà mình thờ cúng cho tiện. Nếu anh ngại, em sẽ xây căn nhà nhỏ ở bên cạnh để thờ riêng ông bà ngoại”.

Nghe vợ nói thế, anh nổi đóa lên:

“Ai cho làm như em, một nhà không thể thờ 2 họ. Cùng 1 mảnh đất, thờ họ ngoại thì người nhà ngoại cũng không thể vào nhà được, em có hiểu không?”.

Thấy vợ vẫn chưa xuôi, chồng tôi nói thêm:

“Chết là hết, thờ cúng cốt ở lòng thành. Đưa bố mẹ vào chùa rất tốt nhanh siêu thoát”.

Quá rõ chồng nghĩ gì, tôi nói thẳng:

“Miệng anh bảo chết là hết, thờ cúng ở đâu chẳng được. Vậy sao không cho tôi mang ông bà ngoại về thờ cúng tại nhà mình?”.

Tôi hỏi anh, không có bố mẹ vợ thì lấy đâu ra có tôi hôm nay. Con gái thì cũng phải có bố mẹ, tổ tiên để thờ chứ. Vậy mai này mẹ anh mất cứ để ban thờ ngoài sân, khỏi phải mang vào nhà”

Tôi nói vậy mà chồng không giữ được bình tĩnh, xông vào tát vợ:

“Cô học ở đâu cách ăn nói mất dạy như vậy. Cô thử đi hỏi 10 nhà thì cả 10 họ làm vậy kìa chứ không riêng gì thằng này đâu”.

Từ hôm đó đến nay đã 1 tháng rồi mà vợ chồng tôi như mặt trăng mặt trời. Ηiện tôi vẫn thờ cúng bố mẹ đẻ tại gia. Cứ 2 tuần tôi lại tranh thủ về hương khói cho họ 1 lần. Nhiều lúc nghĩ mà xót xa và thương bố mẹ quá mọi người ạ.

Ảnh minh họa internet.